Những thứ được mọi người nói về sứ Bát Tràng

Sợ gì – Văn Triệu cười – Mẹ con mụ Hơn bây giờ như gà phải cáo, bố bảo ấm tử sa bát tràng chả dám làm gì. Còn con Hạnh giỏi đáo để, nấu được cả cơm rồi đấy. Mình là thành phần cốt cán không được dao động, phải triệt tận gốc bọn địa chủ cường hào gian ác. Lúc này chị phải vững vàng.

Những thứ được chia chị phải đến mang về, thương hại bọn địa chủ, chị không nhận ấm tử sa bát tràng người ta sẽ quy tội chị cố tình chống đối chủ trương chính sách của Đảng. Lường trước điều này, tôi đã phải đứng ra nhận thay cho chị.

Tôi nhớ mãi những lần chơi với những đứa ở làng Bát Tràng

Chú mà không hiểu được tôi ? Làng mình còn bao nhiêu người khó khăn ấm chén tử sa hơn. Nghĩ đến nhà Dĩ mà thương, được mỗi cái trục đá phải đánh đổi thằng con trai lớn khôn ngoan. Bây giờ ông ấy còn mỗi thằng con ngố.

Chỉ chẳng hiểu gì cả. Bây giờ ai còn tin vào lòng tốt của chị. Như tôi, ấm chén tử sa với chị – Văn Triệu ấp úng – Tôi nhìn thấy tụi trẻ nhà chị lại cứ nghĩ đến bố ấm trà tử sa chúng nó. Hôm anh ấy hy sinh, tôi lục đáy ba lô của anh ấy có đủ loại cát tút đạn và mảnh duya-ra.

Tôi nhớ mãi lần anh ấy bảo với tôi bao giờ hoà bình sẽ mang những thứ ấy về làm đồ chơi cho lũ con Hạnh thằng Hà thằng Hiệp. Anh ấy khoe với cả đơn vị, chị là người phụ nữ ấm trà tử sa http://gomhailong.vn/am-tra-tu-sa đẹp nhất làng Đông.

Tôi nhớ mãi những lần chơi với những đứa ở làng Bát Tràng

Tôi nói trộm vía anh ấy, chị không biết đâu… Lúc ấy thì tôi lại hình dung ra sứ bát tràng chị ngày còn là cô gái cưỡi trâu. Tôi nhớ nhất hôm đang nghễu nghện, bỗng con trâu đực nhà Hào nhìn thấy bóng con trâu cái nhà chị ngồi trên lưng con trâu đực sứt nhà Hào. Nó nhảy bổ tới làm tôi ngã lộn cổ xuống đất.

Con trâu cái nhà chị hoảng hốt nhào xuống sông Đình. Con trâu nhà chị nó bổ nhào xuống sông mà chị vẫn nghễu nghện trên lưng trâu sứ bát tràng để nó bơi sang bên kia sông giống như cưỡi chiếc tàu ngầm vậy. Lúc ấy tôi bái phục tài cưỡi trâu của chị. – Văn Triệu cố bày trò vui lén nhìn chị Nhân. Chị vẫn ngồi lặng, mặt buồn u uất.

Nghĩ mà thương tụi trẻ – Văn Triệu nói tiếp – Nhiều lúc muốn đến chị làng xem thêm gốm bát tràng nhưng lại ngại. Hôm chạp tổ ở từ đường họ, các cụ nói ghê quá.

Thế thì từ nay chú đừng đến đây nữa. Tôi nghĩ thương hoàn cảnh chú thân một mình làng gốm bát tràng nên mới đồng ý cho con Hạnh nó đến đằng ấy, chú cháu quấn quýt cũng đỡ. Vậy mà chú có biết họ bảo tôi thế nào không ? Họ bảo tôi đem con Hạnh làm mồi câu chú đấy. Nghĩ mà uất làng gốm bát tràng nhưng không dám nói với chú. Tôi mặc cho thiên hạ

Reply